春感十二首次王礎塵 其四

清代 陳恭尹
此生如葉任風吹,高下隨之不自私。積雪峰巒迎日早,後凋松柏應春遲。 人間罔極恩難報,天道無言怨豈知。生我昂藏虛七尺,年年寒食一增悲。
shēng rèn fēng chuī   gāo xià suí zhī xuě fēng luán yíng zǎo   hòu diāo sōng bǎi yīng chūn chí
rén jiān wǎng ēn nán bào   tiān dào yán yuàn zhī shēng áng cáng chǐ   nián nián hán shí zēng bēi