春感

宋代 陸游
少時狂走西復東,銀鞍駿馬馳如風。 眼看春去不復惜,只道歲月來無窮。 初游漢中亦未覺,一飲尚可傾千鍾。 叉魚狼藉漾水濁,獵虎蹴蹋南山空。 射堋命中萬人看,毯門對植雙旗紅。 華堂卻來弄筆硯,新詩醉草夸坐中。 劍關南山才幾日,壯氣摧縮成衰翁。 雪霜蕭颯已滿鬢,蛟龍郁屈空蟠胸。 鄰園杏花忽爛熳,推枕強起隨游蜂。 遶看百匝幾嘆息,吹紅洗綠行忽忽。 暮年逢春尚有幾?常恐春去尋無蹤。 青錢三百幸可辦,且判爛醉酤郫筒。
shǎo shí kuáng zǒu 西 dōng   yín ān jùn 駿 chí fēng  
yǎn kàn chūn   zhī dào suì yuè lái qióng  
chū yóu hàn zhōng wèi jué   yǐn shàng qīng qiān zhōng  
chā láng yàng shuǐ zhuó   liè nán shān kōng  
shè péng mìng zhòng wàn rén kàn   tǎn mén duì zhí shuāng hóng  
huá táng què lái nòng yàn   xīn shī zuì cǎo kuā zuò zhōng  
jiàn guān nán shān cái   zhuàng cuī suō chéng shuāi wēng  
xuě shuāng xiāo mǎn 滿 bìn   jiāo lóng kōng pán xiōng  
lín yuán xìng huā làn màn   tuī zhěn qiáng suí yóu fēng  
rào kàn bǎi tàn   chuī hóng xíng  
nián féng chūn shàng yǒu   cháng kǒng chūn xún zōng  
qīng qián sān bǎi xìng bàn   qiě pàn làn zuì tǒng