春感

宋代 陳紀
唾壺壯氣已休休,呼酒田翁與動酬。 九十日春長是雨,三千丈發總緣愁。 稜稜顏面塵埃滿,渺渺山河歲月遒。 谷飲芝餐皆可飽,人生何必稻粱謀。
tuò zhuàng xiū xiū   jiǔ tián wēng dòng chóu  
jiǔ shí chūn cháng shì   sān qiān zhàng zǒng yuán chóu  
léng léng yán miàn chén āi mǎn 滿   miǎo miǎo shān suì yuè qiú  
yǐn zhī cān jiē bǎo   rén shēng dào liáng móu