春分後一日山堂述事 其三

宋代 張鎡
老圃工夫愈可嘉,種藤縈樹盡開花。人間似我能閒少,石上看雲到日斜。 樵徑有苔休埽葉,茅庵無客亦煎茶。兩邊最喜添新竹,夕照斜時漸可遮。
lǎo gōng jiā   zhǒng téng yíng shù jǐn kāi huā rén jiān shì néng xián shǎo shí   shàng kàn yún dào xié    
qiáo jìng yǒu tái xiū sào   máo ān jiān chá liǎng bian zuì tiān xīn zhú   zhào xié shí jiàn zhē