春風四首

唐代 唐彥謙
春風吹愁端,散漫不可收。不如古溪水,只望鄉江流。 新花紅爍爍,舊花滿山白。昔日金張門,狼藉餘廢宅。 回頭語春風,莫向新花叢。我見朱顏人,多金亦成翁。 多金不足惜,丹砂亦何益。更種明年花,春風自相識。
chūn fēng chuī chóu duān   sǎn màn shōu shuǐ   zhǐ wàng xiāng jiāng liú
xīn huā hóng shuò shuò   jiù huā mǎn 滿 shān bái jīn zhāng mén   láng fèi zhái
huí tóu chūn fēng   xiàng xīn huā cóng jiàn zhū yán rén   duō jīn chéng wēng
duō jīn   dān shā gèng zhǒng míng nián huā   chūn fēng xiāng shí