春風

唐代 羅鄴
每歲東來助發生,舞空悠颺遍寰瀛。暗添芳草池塘色, 遠遞高樓簫管聲。簾透驪宮偏帶恨,花催上苑剩多情。 如何一瑞車書日,吹取青雲道路平。
měi suì dōng lái zhù shēng   kōng yōu yáng biàn huán yíng àn tiān fāng cǎo chí táng  
yuǎn gāo lóu xiāo guǎn shēng lián tòu gōng piān dài hèn   huā cuī shàng yuàn shèng duō qíng
ruì chē shū   chuī qīng yún dào píng