春風

唐代 李商隱
春風雖自好,春物太昌昌。若教春有意,惟遣一枝芳。 我意殊春意,先春已斷腸。
chūn fēng suī hào   chūn tài chāng chāng ruò jiào chūn yǒu   wéi qiǎn zhī fāng
shū chūn   xiān chūn duàn cháng