春從天上來(武昌秋夜)

宋代 周伯陽
浩蕩青冥。正涼露如洗,萬里虛明。鼓角悲健,秋入重城。仿佛石上三生。指蓬萊路,渺何許、月冷風清。倚南樓、一聲長笛,幾點殘星。西風舊年有約,聽候蛩語夜,客里心驚。紅樹山深,翠苔門掩,想見露草疏螢。便乘風歸去,闌干外、河漢西傾。笑淹留,劃然孤嘯,雲白天青。
hào dàng qīng míng zhèng liáng   wàn míng jiǎo bēi jiàn   qiū zhòng chéng fǎng 仿 shí shàng sān shēng zhǐ péng lái   miǎo yuè lěng fēng qīng nán lóu shēng cháng   diǎn cán xīng 西 fēng jiù nián yǒu yuē   tīng hòu qióng   xīn jīng hóng shù shān shēn   cuì tái mén yǎn   xiǎng jiàn cǎo shū yíng biàn 便 chéng fēng guī   lán gān wài hàn 西 qīng xiào yān liú   huá rán xiào   yún bái tiān qīng