春詞 其四

宋代 白玉蟾
柳困花慵風力輕,脫襌衣裌過清明。喚晴喚雨鳩無准,飛去飛來燕有情。
liǔ kùn huā yōng fēng qīng   tuō dān jiá guò qīng míng huàn qíng huàn jiū zhǔn   fēi fēi lái yàn yǒu qíng