春詞

唐代 劉禹錫
新妝宜面下朱樓,深鎖春光一院愁。 行到中庭數花朵,蜻蜓飛上玉搔頭。
xīn zhuāng miàn xià zhū lóu   shēn suǒ chūn guāng yuàn chóu
xíng dào zhōng tíng shù huā duǒ   qīng tíng fēi shàng sāo tóu