春詞

宋代 魯訔
疊穎叢條以欲流,午陰濃處聽鳴鳩。 兒童賭罷榆錢去,狼藉春風漫不收。
dié yǐng cóng tiáo liú   yīn nóng chù tīng míng jiū  
ér tóng qián   láng chūn fēng màn shōu