春愁

唐代 韋莊
自有春愁正斷魂,不堪芳草思王孫。 落花寂寂黃昏雨,深院無人獨倚門。
yǒu chūn chóu zhèng duàn hún   kān fāng cǎo wáng sūn
luò huā huáng hūn   shēn yuàn rén mén