春草歌

近現代 盧青山
帝遣句芒種雨驟,發芽出葉春草綠;又使和風下九重,雨中陽下柔相拂。 我知春草行遊子,六合之間皆其足;殷殷天色情人思,九垓之遠長相逐。 天遙地闊不可盡,青青兩眸相對矚。不多富家深院色,豈舍貧者舊茅屋。 覆疇染江意未窮,盈盈飛上新枝簇。天種雨草農種田,草綠叢中揮牛鞭。 一年一獲不稍爽,歸倉語笑功如天。少年自許如春神,效春種雨何殷勤。 獨笑種樹應齊檐,年年雨盡嗟天干。何得化身為此草,得雨得日嘉春顏。
qiǎn gōu máng zhǒng zhòu   chū chūn cǎo   yòu shǐ 使 fēng xià jiǔ zhòng   zhōng yáng xià róu xiāng
zhī chūn cǎo xíng yóu   liù zhī jiān jiē   yīn yīn tiān qíng rén   jiǔ gāi zhī yuǎn zhǎng xiàng zhú
tiān yáo kuò jǐn   qīng qīng liǎng móu xiāng duì zhǔ duō jiā shēn yuàn   shě pín zhě jiù máo
chóu rǎn jiāng wèi qióng   yíng yíng fēi shàng xīn zhī tiān zhǒng cǎo nóng zhòng tián   cǎo cóng zhōng huī niú biān
nián huò shāo shuǎng   guī cāng xiào gōng tiān shào nián chūn shén   xiào chūn zhòng yīn qín
xiào zhòng shù yīng yán   nián nián jǐn jiē tiān gān de huà shēn wéi cǎo   jiā chūn yán