春草碧

宋代 万俟詠
又隨芳緒生,看翠霽連空,愁遍征路。東風裡,誰望斷西塞,恨迷南浦。天涯地角,意不盡、消沉萬古。曾是送別長亭下,細綠暗煙雨。 何處。亂紅鋪繡茵,有醉眼盪子,拾翠游女。王孫遠,柳外共殘照,斷雲無語。池塘夢生,謝公後、還能繼否。獨上畫樓,春山暝、雁飛去。
yòu suí fāng shēng   kàn cuì lián kōng   chóu biàn zhēng dōng fēng   shuí wàng duàn 西 sāi   hèn nán tiān jiǎo   jìn xiāo chén wàn céng shì sòng bié cháng tíng xià   àn yān
chǔ luàn hóng xiù yīn   yǒu zuì yǎn dàng   shí cuì yóu wáng sūn yuǎn   liǔ wài gòng cán zhào   duàn yún chí táng mèng shēng   xiè gōng hòu hái néng fǒu shàng huà lóu   chūn shān míng yàn fēi