春草

宋代 徐積
日暖郊前雪盡時,東風吹起綠初齊。人來花下禽偷避,客到山前路已迷。 洛邑少年金作彈,杜陵驕馬玉為蹄。歌樓酒市無尋處,踏遍青青日已西。
nuǎn jiāo qián xuě jǐn shí   dōng fēng chuī chū rén lái huā xià qín tōu   dào shān qián    
luò shào nián jīn zuò dàn   líng jiāo wèi lóu jiǔ shì xún chù   biàn qīng qīng   西