春菜

宋代 蘇軾
蔓菁宿根已生葉,韭芽戴土拳如蕨。 爛烝香薺白魚肥,碎點青蒿涼餅滑。 宿酒初消春睡起,細履幽畦掇芳辣。 茵陳甘菊不負渠,繪縷堆盤縴手抹。 北方苦寒今未已,雪底波棱如鐵甲。 豈如吾蜀富冬蔬,霜葉露牙寒更茁。 久拋菘葛猶細事,苦筍江豚那忍說。 明年投劾徑須歸,莫待齒搖並發脫。
mán jing 宿 gēn shēng   jiǔ dài quán jué  
làn zhēng xiāng bái féi   suì diǎn qīng hāo liáng bǐng huá  
宿 jiǔ chū xiāo chūn shuì   yōu duō fāng  
yīn chén gān   huì duī pán qiàn shǒu  
běi fāng hán jīn wèi   xuě léng tiě jiǎ  
shǔ dōng shū   shuāng hán gēng zhuó  
jiǔ pāo sōng yóu shì   sǔn jiāng tún rěn shuō  
míng nián tóu jìng guī   dài chǐ yáo bìng tuō