春悲行

唐代 胡皓
夜鵲南飛倦,鳴雞屢送晨。忽聞芳歲到,今日故園春。 試上亭台望,氛氳江樹新。的的韶陽萼,迢迢佳麗人。 音容曠不接,景物徒相因。別怨如流水,移恩念積薪。 垂淚三危露,心斷二京塵。遠役鴻為伴,荒亭鬼作鄰。 吾生殊卉木,憔悴此江濱。
què nán fēi juàn   míng sòng chén wén fāng suì dào   jīn yuán chūn
shì shàng tíng tái wàng   fēn yūn jiāng shù xīn sháo yáng è   tiáo tiáo jiā rén
yīn róng kuàng jiē   jǐng xiāng yīn bié yuàn liú shuǐ   ēn niàn xīn
chuí lèi sān wēi   xīn duàn èr jīng chén yuǎn hóng wèi bàn   huāng tíng guǐ zuò lín
shēng shū huì   qiáo cuì jiāng bīn