出遼後三首 其二

唐代 周祚
日落沙磧暗,風吹邊月昏。遠見屯田吏,催促下軍門。 戍卒行已出,老婦代其言。禾黍盡在野,胡馬日復繁。 持刀抽身去,豈得顧子孫。尚聞有虎符,科積窮丘原。 萬人奮其怒,欲出舌復捫。
luò shā àn   fēng chuī biān yuè hūn yuǎn jiàn tún tián   cuī xià jūn mén
shù xíng chū   lǎo dài yán shǔ jǐn zài   fán
chí dāo chōu shēn   de sūn shàng wén yǒu   qióng qiū yuán
wàn rén fèn   chū shé mén