初九日夜坐

宋代 韓淲
去冬十月已飛雪,於潛滿縣層冰結。空齋老樹號朔風,客枕欲僵衾楮裂。 主人猶有酒澆愁,旦起相呼相煖熱。坐中劉郎氣最高,抵掌歌詩雜言說。 流光不覺小至近,澗路摧頹門半閉。兩年心事夜如何,窗撼山林聲又別。 床頭兒啼衣尚單,灶下婢苦柴未爇。粗官寸祿闕既遠,故舊尺書音更絕。 薄田舂米雨不來,欲釀一杯無曲糵。蕭然默數長短更,惟恐寒氣吹燈滅。 明當一水瀉清泠,會見四山高嵽嵲。重陰定自六出花,悵望同雲記捫舌。
dōng shí yuè fēi xuě   qián mǎn 滿 xiàn céng bīng jié kōng zhāi lǎo shù hào shuò fēng   zhěn jiāng qīn chǔ liè    
zhǔ rén yóu yǒu jiǔ jiāo chóu   dàn xiāng xiāng nuǎn zuò zhōng liú láng zuì gāo zhǐ   zhǎng shī yán shuō    
liú guāng jué xiǎo zhì jìn   jiàn cuī tuí mén bàn liǎng nián xīn shì chuāng   hàn shān lín shēng yòu bié    
chuáng tóu er shàng dān   zào xià chái wèi ruò guān cùn quē 祿 yuǎn   jiù chǐ shū yīn gèng jué    
tián chōng lái   niàng bēi niè xiāo rán shù cháng duǎn gèng wéi   kǒng hán chuī dēng miè    
míng dāng shuǐ xiè qīng líng   huì jiàn shān gāo niè zhòng yīn dìng liù chū huā chàng   wàng tóng yún mén shé