初九日

宋代 韓淲
山空草木長,明日欲立夏。俄頃一蟬鳴,節物便相亞。 平心閱四時,益覺運而化。殘杯了清晝,新香度深夜。 風雨陰陽間,悠悠懶悲咤。
shān kōng cǎo zhǎng   míng xià é qǐng chán míng jié   biàn xiāng 便    
píng xīn yuè shí   jué yùn ér huà cán bēi le qīng zhòu xīn   xiāng shēn    
fēng yīn yáng jiān   yōu yōu lǎn bēi zhà