出郊再用韻賦三解

宋代 吳潛
水聚山環旺氣連,榮華富貴各攙前。 劫從無始認為我,數到有終還是天。 曉月園林空唳鶴,晚風亭樹謾鳴蟬。 寄言世上耽迷者,所美當知非美然。
shuǐ shān huán wàng lián   róng huá guì chān qián  
jié cóng shǐ rèn wéi   shù dào yǒu zhōng hái shì tiān  
xiǎo yuè yuán lín kōng   wǎn fēng tíng shù mán míng chán  
yán shì shàng dān zhě   suǒ měi dāng zhī fēi měi rán