垂楊 壬子冬,薄游順天,張侯毛氏之兄正卿

元代 白樸
撰詞一詠梅,以玉耳墜金環歌之,一送春,以垂揚歌之,詞成,惠以羅綺四端。夫人大名府人,能道古今,雅好客。自言幼時,有老尼,年幾八十,嘗教以舊曲垂揚,音調至今瞭然,事與東坡補洞仙歌詞相類。中統建元,壽春榷場中,得南方詞編,有垂揚三首,其一乃向所傳者,然後知夫人真承平家世之舊也。關山杜宇。甚年年喚得,韶光歸去。怕上高城望遠,煙水迷南浦。賣花聲動天街曉,總吹人、東風庭戶。正紗窗、濃睡覺來,驚翠蛾愁聚。一夜狂風橫雨。恨西園、媚景匆匆難駐。試把芳菲點檢,鶯燕渾無語。玉纖空折梨花捻,對寒食、厭厭心緒。問東君,落花誰是主。
zhuàn yǒng méi   ěr zhuì jīn huán zhī   sòng chūn   chuí yáng zhī   chéng   huì luó duān rén míng rén néng   dào jīn   hào yán yòu shí yǒu lǎo   nián   shí cháng jiào   jiù chuí yáng yīn diào   zhì jīn 調 liǎo rán shì   dōng dòng xiān xiāng lèi zhōng tǒng jiàn yuán shòu chūn què   chǎng zhōng nán fāng   biān yǒu chuí yáng   sān shǒu nǎi   xiàng suǒ chuán zhě rán hòu zhī   rén zhēn chéng píng jiā shì zhī jiù guān shān shén nián nián huàn sháo guāng guī   shàng gāo chéng wàng yuǎn yān shuǐ nán mài   huā shēng dòng tiān jiē xiǎo zǒng chuī rén dōng fēng tíng   zhèng shā chuāng nóng shuì jiào lái jīng cuì é chóu kuáng fēng héng   hèn yuán mèi jǐng cōng cōng nán zhù shì fāng fēi diǎn 西 jiǎn yīng yàn hún xiān kōng zhé huā niǎn duì hán   shí yān yān xīn wèn dōng jūn luò huā shuí shì zhǔ