垂楊

宋代 姚勉
銀屏夢覺。漸淺黃嫩綠,一聲鶯小。細雨輕塵,建章初閉東風悄。依然千樹長安道。翠雲鎖、玉窗深窈。斷橋人、空倚斜陽,帶舊愁多少。 還是清明過了。任煙縷露條,碧纖青裊。恨隔天涯,幾回惆悵蘇堤曉。飛花滿地誰為掃。甚薄倖、隨波縹緲。縱啼鵑、不喚春歸,人自老。
yín píng mèng jué jiàn qiǎn huáng nèn   shēng yīng xiǎo qīng chén   jiàn zhāng chū dōng fēng qiāo rán qiān shù cháng ān dào cuì yún suǒ chuāng shēn yǎo duàn qiáo rén kōng xié yáng   dài jiù chóu duō shǎo
hái shì qīng míng guò le rèn yān tiáo   xiān qīng niǎo hèn tiān   huí chóu chàng xiǎo fēi huā mǎn 滿 shuí wèi sǎo shén xìng suí piāo miǎo zòng juān huàn chūn guī   rén lǎo