垂柳
門前垂柳正依依,更被東風來往吹。
忘了自家今已老,卻疑身是少年時。
mén
門
qián
前
chuí
垂
liǔ
柳
zhèng
正
yī
依
yī
依
,
gèng
更
bèi
被
dōng
東
fēng
風
lái
來
wǎng
往
chuī
吹
。
wàng
忘
le
了
zì
自
jiā
家
jīn
今
yǐ
已
lǎo
老
,
què
卻
yí
疑
shēn
身
shì
是
shào
少
nián
年
shí
時
。