垂柳

唐代 唐彥謙
垂柳碧髯茸,樓昏帶雨容。思量成晝夢,來去發春慵。 梳洗憑張敞,乘騎笑稚恭。碧虛從轉笠,紅燭近高舂。 怨臉明秋水,愁眉淡遠峰。小園花盡蝶,靜院酒醒蛩。 舊作琴台鳳,今為藥店龍。寶奩拋擲久,一任景陽鍾。
chuí liǔ rán rōng   lóu hūn dài róng liáng chéng zhòu mèng   lái chūn yōng
shū píng zhāng cháng   chéng xiào zhì gōng cóng zhuǎn   hóng zhú jìn gāo chōng
yuàn liǎn míng qiū shuǐ   chóu méi dàn yuǎn fēng xiǎo yuán huā jǐn dié   jìng yuàn jiǔ xǐng qióng
jiù zuò qín tái fèng   jīn wèi yào diàn lóng bǎo lián pāo zhì jiǔ   rèn jǐng yáng zhōng