垂虹亭

宋代 丁謂
悠悠風物四時新,苒苒山屏萬古春。 多少江山人不看,卻來江上看行人。
yōu yōu fēng shí xīn   rǎn rǎn shān píng wàn chūn  
duō shǎo jiāng shān rén kàn   què lái jiāng shàng kàn xíng rén