初寒

宋代 歐陽修
多病淹殘歲,初寒悄獨吟。雲容乍濃淡,秋色半晴陰。 籬菊催佳節,山泉響夜琴。自能知此樂,何必戀腰金。
duō bìng yān cán suì   chū hán qiāo yín yún róng zhà nóng dàn   qiū bàn qíng yīn
cuī jiā jié   shān quán xiǎng qín néng zhī   liàn yāo jīn