出海

宋代 文天祥
一團蕩漾水晶盤,四畔青天作護闌。 著我扁舟了無礙,分明便作混淪看。 水天一色玉空明,便似乘槎上太清。 我愛東坡南海句,茲游奇絕冠平生。
tuán dàng yàng shuǐ jīng pán   pàn qīng tiān zuò lán  
zhù piān zhōu liǎo ài   fēn míng biàn 便 zuò hùn lún kàn  
shuǐ tiān kōng míng   biàn 便 shì chéng chá shàng tài qīng  
ài dōng nán hǎi   yóu jué guān píng shēng