除鳳州教授非所欲也作此自寬

宋代 唐庚
人生才食頃,何處分好弱。刑獄即道場,筦庫有真樂。 故紙終日翻,毛錐幾年閣。百函無力致,諸公誰說著。 今承學校乏,頗訝名字錯。宿業豈無戀,得冶不敢躍。 骨肉遠難俱,囊裝貧易縛。師儒要好手,老大良非腳。 戛盡識羹空,抽窮知繭薄。後生端所畏,人材若為作。 豈唯嘲孝先,更恐困有若。行路固知難,得地幸不惡。 柳拖千丈絲,山集五色雀。絳紗諒無有,苜蓿聊可嚼。 況聞豆積嶺,中有不死藥。
rén shēng cái shí qǐng   chǔ fēn hǎo ruò xíng dào chǎng guǎn   yǒu zhēn    
zhǐ zhōng fān   máo zhuī nián bǎi hán zhì zhū   gōng shuí shuō zhù    
jīn chéng xué xiào   míng zi cuò 宿 liàn   gǎn yuè    
ròu yuǎn nán   náng zhuāng pín shī yāo hǎo shǒu lǎo   liáng fēi jiǎo    
jiá jǐn shí gēng kōng   chōu qióng zhī jiǎn báo hòu shēng duān suǒ wèi rén   cái ruò wéi zuò    
wéi cháo xiào xiān   gèng kǒng kùn yǒu ruò xíng zhī nán de   xìng è    
liǔ tuō qiān zhàng   shān què jiàng shā liàng yǒu   xu liáo jué    
kuàng wén dòu lǐng   zhōng yǒu yào