初二日寄昌甫

宋代 韓淲
病餘無緒可從容,健羨人能下上同。秋冷芙蓉才弄日,晴烘岩桂又吹風。 枯榮車馬留還去,喧寂壺觴散復空。老意苦心徒漫與,玉溪雲薄有來鴻。
bìng cóng róng   jiàn xiàn rén néng xià shàng tóng qiū lěng róng cái nòng qíng   hōng yán guì yòu chuī fēng    
róng chē liú hái   xuān shāng sàn kōng lǎo xīn màn   yún báo yǒu lái hóng