處度再和前詩見寄複次韻報之頃有所約今不逮悲愴無已題於褒禪方丈

宋代 李之儀
愛山平生心,殆若鬼所魅。茲游愧不早,危至失吾事。 佳辰秋正晴,有物不自秘。晶熒麗初陽,浮動薦微吹。 幅巾方袍接,固可稱傲吏。躋攀敢惜力,卜築豈無志。 稽首定明老,願借一席地。何在眼中人,不覺衣上淚。
ài shān píng shēng xīn   dài ruò guǐ suǒ mèi yóu kuì zǎo   wēi zhì shī shì
jiā chén qiū zhèng qíng   yǒu jīng yíng chū yáng   dòng jiàn wēi chuī
jīn fāng páo jiē   chēng ào pān gǎn   zhù zhì
shǒu dìng míng lǎo   yuàn jiè zài yǎn zhōng rén   jué shàng lèi