出東陽道中作
馬首寒山黛色濃,一重重盡一重重。
醉醒已在他人界,猶憶東陽昨夜鍾。
mǎ
馬
shǒu
首
hán
寒
shān
山
dài
黛
sè
色
nóng
濃
,
yī
一
chóng
重
chóng
重
jǐn
盡
yī
一
chóng
重
chóng
重
。
。
zuì
醉
xǐng
醒
yǐ
已
zài
在
tā
他
rén
人
jiè
界
,
yóu
猶
yì
憶
dōng
東
yáng
陽
zuó
昨
yè
夜
zhōng
鍾
。
。