出城一首

宋代 孔平仲
驅馬出北門,秋色滿平皋。泄雲弄微陰,寒日照我袍。 遵途升復降,控縱亦已勞。落松被徑軟,青蒿倚崖高。 南顧臨大江,厲風蔚波濤。蛟龍正崛強,舟楫未易操。 亦有溯洄人,揚帆氣方豪。覆舟諒由險,豈曰命所遭。
chū běi mén   qiū mǎn 滿 píng gāo xiè yún nòng wēi yīn hán   zhào páo    
zūn shēng jiàng   kòng zòng láo luò sōng bèi jìng ruǎn qīng   hāo gāo    
nán lín jiāng   fēng wèi tāo jiāo lóng zhèng jué qiáng zhōu   wèi cāo    
yǒu huí rén   yáng fān fāng háo zhōu liàng yóu xiǎn   yuē mìng suǒ zāo