川漲

宋代 郭祥正
朱夏久不雨,川源條然漲。三潮渺相連,狂風蹴高浪。 蛟龍遞出沒,魚鱉隨浩蕩。群山悄低徊,阡陌失背向。 嗟嗟圩中田,一埂安可障。去年已大潦,十戶九凋喪。 幸賴官廩實,囂囂命所仰。官廩今已空,農事未敢望。 理水竟無術,祈禱俟靈貺。退寸復進尺,潮勢頗難量。 彼蒼罪斯民,殺戮不以杖。令人思禹功,巍巍百王上。
zhū xià jiǔ   chuān yuán tiáo rán zhǎng sān cháo miǎo xiāng lián kuáng   fēng gāo làng    
jiāo lóng chū   biē suí hào dàng qún shān qiāo huí qiān   shī bèi xiàng    
jiē jiē wéi zhōng tián   gěng ān zhàng nián lǎo shí   jiǔ diāo sàng    
xìng lài guān lǐn shí   xiāo xiāo mìng suǒ yǎng guān lǐn jīn kōng nóng   shì wèi gǎn wàng    
shuǐ jìng shù   dǎo líng kuàng tuì cùn 退 jìn chǐ cháo   shì nán liàng    
cāng zuì mín   shā zhàng lìng rén gōng wēi   wēi bǎi wáng shàng