傳言玉女·日薄風柔

宋代 黃垍
日薄風柔,池面欲平還皺。紋楸玉子,磔磔敲春晝。衾繡半卷,花氣濃薰香獸。小團初試,轆轤銀甃。夢斷陽台,甚情懷、似病酒。風奩羞對,比年時更瘦。雙燕乍歸,寄與綠箋紅豆。那堪又是、牡丹時候。
fēng róu   chí miàn píng hái zhòu wén qiū   zhé zhé qiāo chūn zhòu qīn xiù bàn juǎn   huā nóng xūn xiāng shòu xiǎo tuán chū shì   lu yín zhòu mèng duàn yáng tái   shén qíng huái shì bìng jiǔ fēng lián xiū duì   nián shí gèng shòu shuāng yàn zhà guī   jiān hóng dòu kān yòu shì dan shí hou