傳言玉女

宋代 晁沖之
一夜東風,吹散柳梢殘雪。御樓煙暖,正鰲山對結。簫鼓向晚,鳳輦初歸宮闕。千門燈火,九街風月。 繡閣人人,乍嬉遊、困又歇。笑勻妝面,把朱簾半揭。嬌波向人,手捻玉梅低說。相逢常是,上元時節。
dōng fēng   chuī sàn liǔ shāo cán xuě lóu yān nuǎn   zhèng áo shān duì jié xiāo xiàng wǎn   fèng niǎn chū guī gōng què qiān mén dēng huǒ   jiǔ jiē fēng yuè
xiù rén rén   zhà yóu kùn yòu xiē xiào yún zhuāng miàn   zhū lián bàn jiē jiāo xiàng rén   shǒu niǎn méi shuō xiāng féng cháng shì   shàng yuán shí jié