窗樹詩

近現代 盧青山
芙子一樹花,獨放山崖落。橫枝斜玉腰,舉手撫窗角。 柯端擎糝粉,蝶翅來何弱。秋風非忍人,頗亦解戲謔。 使彼回身嗔,香裾飄悉索。六年兩相顧,不語心有約:當春著數葉,入夏猶寥寞。 及此嘉秋至,聞商心始樂。牖中淡漠人,長抱病軀殼。 旭夕耽作詩,詩成誦樹噱。病不足成憂,酒為營衛魄。 淵明與東坡,況是洗心藥。問此鄰如何,樹雲頗不惡。
zi shù huā   fàng shān luò héng zhī xié yāo   shǒu chuāng jiǎo
duān qíng sǎn fěn   dié chì lái ruò qiū fēng fēi rěn rén   jiě xuè
shǐ 使 huí shēn chēn   xiāng piāo suǒ liù nián liǎng xiāng   xīn yǒu yuē   dāng chūn zhù shù   xià yóu liáo
jiā qiū zhì   wén shāng xīn shǐ yǒu zhōng dàn rén   zhǎng bào bìng qiào
dān zuò shī   shī chéng sòng shù jué bìng chéng yōu   jiǔ wèi yíng wèi
yuān míng dōng   kuàng shì xīn yào wèn lín   shù yún è