酬子明冬後出思正夏中

宋代 黃裳
大學閒官閉門坐,漬墨磨丹滿文藁。霜風門外潮頭過,馬首長須欲吹倒。 雙眸厭為塵沙昏,出外遽止從予好。不復見君今幾時,相憶還驚歲華老。 恨得新詩何太晚,瓜李為期閒夢斷。餘酒喜見忘機翁,聲色嘗與心相同。 小沼荷花未雲昨,君來且負爐中紅。東鄰交友亦愛客,烹鮮盤饌工於儂。 青蝸烏賊欠此可,蟹蛤已有吳間風。勞生多故豈足念,莫不有分勞沖沖。 有錢取醉亦足矣,滿腹以外吾何容。漫漫雪意稍含蓄,瑤池將見涵春空。 兩騎翩翩踏瓊玖,州北主人相望久。解顏一笑如君難,區區論報非吾友。
xué xián guān mén zuò   dān mǎn 滿 wén gǎo shuāng fēng mén wài cháo tóu guò   shǒu cháng chuī dào
shuāng móu yàn wèi chén shā hūn   chū wài zhǐ cóng hǎo jiàn jūn jīn shí   xiāng hái jīng suì huá lǎo
hèn xīn shī tài wǎn   guā wéi xián mèng duàn jiǔ jiàn wàng wēng   shēng cháng xīn xiāng tóng
xiǎo zhǎo huā wèi yún zuó   jūn lái qiě zhōng hóng dōng lín jiāo yǒu ài   pēng xiān pán zhuàn gōng nóng
qīng zéi qiàn   xiè yǒu jiān fēng láo shēng duō niàn   yǒu fèn láo chōng chōng
yǒu qián zuì   mǎn 滿 wài róng màn màn xuě shāo hán   yáo chí jiāng jiàn hán chūn kōng
liǎng piān piān qióng jiǔ   zhōu běi zhǔ rén xiàng wàng jiǔ jiě yán xiào jūn nán   lùn bào fēi yǒu