酬鄭侍御多雨春空過詩三十韻 次用本韻

唐代 白居易
南雨來多滯,東風動即狂。月行離畢急,龍走召雲忙。 鬼轉雷車響,蛇騰電策光。浸淫天似漏,沮洳地成瘡。 慘澹陰煙白,空濛宿霧黃。暗遮千里目,悶結九迴腸。 寂寞羈臣館,深沉思婦房。鏡昏鸞滅影,衣潤麝消香。 蘭濕難紉珮,花凋易落妝。沾黃鶯翅重,滋綠草心長。 紫陌皆泥濘,黃污共淼茫。恐霖成怪沴,望霽劇禎祥。 楚柳腰肢嚲,湘筠涕淚滂。晝昏疑是夜,陰盛勝於陽。 居士巾皆墊,行人蓋盡張。跳蛙還屢出,移蟻欲深藏。 端坐交遊廢,閒行去步妨。愁生垂白叟,惱殺蹋青娘。 變海常須慮,為魚慎勿忘。此時方共懼,何處可相將。 已望東溟禱,仍封北戶禳。卻思逢旱魃,誰喜見商羊。 預怕為蠶病,先憂作麥傷。惠應施浹洽,政豈假揄揚。 祀典修咸秩,農書振滿床。丹誠期懇苦,白日會昭彰。 賑廩賙飢戶,苫城備壞牆。且當營歲事,寧暇惜年芳。 德勝令災弭,人安在吏良。尚書心若此,不枉系金章。
nán lái duō zhì   dōng fēng dòng kuáng yuè xíng   lóng zǒu zhào yún máng
guǐ zhuǎn léi chē xiǎng   shé téng diàn guāng jìn yín tiān shì lòu   chéng chuāng
cǎn dàn yīn yān bái   kōng méng 宿 huáng àn zhē qiān   mèn jié jiǔì huí cháng
chén guǎn   shēn chén fáng jìng hūn luán miè yǐng   rùn shè xiāo xiāng
lán shī nán rèn pèi   huā diāo luò zhuāng zhān huáng yīng chì zhòng   cǎo xīn zhǎng
jiē nìng   huáng gòng miǎo máng kǒng lín chéng guài   wàng zhēn xiáng
chǔ liǔ yāo zhī duǒ   xiāng yún lèi pāng zhòu hūn shì   yīn shèng shèng yáng
shì jīn jiē diàn   xíng rén gài jǐn zhāng tiào hái chū   shēn cáng
duān zuò jiāo yóu fèi   xián xíng fáng chóu shēng chuí bái sǒu   nǎo shā qīng niáng
biàn hǎi cháng   wéi shèn wàng shí fāng gòng   chǔ xiāng jiāng
wàng dōng míng dǎo   réng fēng běi ráng què féng hàn   shuí jiàn shāng yáng
wèi cán bìng   xiān yōu zuò mài shāng huì yīng shī jiā qià   zhèng jiǎ yáng
diǎn xiū xián zhì   nóng shū zhèn mǎn 滿 chuáng dān chéng kěn   bái huì zhāo zhāng
zhèn lǐn zhōu   shān chéng bèi huài qiáng qiě dāng yíng suì shì   níng xiá nián fāng
shèng lìng zāi   rén ān zài liáng shàng shū xīn ruò   wǎng jīn zhāng