酬鄭毗躑躅詠

唐代 孟郊
不似人手致,豈關地勢偏。孤光裊餘翠,獨影舞多妍。 迸火燒閒地,紅星墮青天。忽驚物表物,嘉客為留連。
shì rén shǒu zhì   guān shì piān guāng niǎo cuì   yǐng duō yán
bèng huǒ shāo xián   hóng xīng duò qīng tiān jīng biǎo   jiā wèi liú lián