酬章質夫

宋代 劉攽
晚悟頭陀塵不侵,何妨居士著朝簪。故人自是相忘者,秀句依然莫逆心。 翠柏高松存茂悅,潛鱗羈羽任飛沈。萬緣起滅空花喻,可向空花擬重尋。
wǎn tóu tuó chén qīn   fáng shì zhù cháo zān rén shì xiāng wàng zhě xiù   rán xīn    
cuì bǎi gāo sōng cún mào yuè   qián lín rèn fēi shěn wàn yuán miè kōng huā   xiàng kōng huā zhòng xún