酬余補之見寄

宋代 鄭獬
吾友補之會稽家,高眉大眼稱才華。 入京共收太學第,姓名頭角相撐磨。 高樓管弦相與雜,黃金酒面溶成波。 樽前軒昂如孤鷹,四顧不見雀與蛙。 試招紙筆恣揮掃,縱橫噴薄不可遮。 我疑君心如春風,呵吐草樹皆成花。 忽然驚爆險絕句,旱天霹靂雷霆車。 我輩觀之瞪兩眼,汗流滿面空長嗟。 明年南北別君去,落照滿帆秋風斜。 天涯朋歡少披豁,還如穴鰋跳泥沙。 兩耳喧聒久厭苦,思君便欲飛仙槎。 前時得君山陽書,副之長句封天葩。 筆墨勁健愈精絕,鐵繩鈕縛虬爪牙。 有時風雨恐飛去,嘗自密鎖金鴉叉。 嗟我文字苦慳短,才力不敵兩角蝸。 下筆欲答輒自止,如君一句已可夸。 持此聊且謝勤叩,念君不見愁無涯。
yǒu zhī kuài jiā   gāo méi yǎn chēng cái huá  
jīng gòng shōu tài xué   xìng míng tou jiǎo xiāng chēng  
gāo lóu guǎn xián xiāng   huáng jīn jiǔ miàn róng chéng  
zūn qián xuān áng yīng   jiàn què  
shì zhāo zhǐ huī sǎo   zòng héng pēn zhē  
jūn xīn chūn fēng   cǎo shù jiē chéng huā  
rán jīng bào xiǎn jué   hàn tiān léi tíng chē  
bèi guān zhī dèng liǎng yǎn   hàn liú mǎn 滿 miàn kōng cháng jiē  
míng nián nán běi bié jūn   luò zhào mǎn 滿 fān qiū fēng xié  
tiān péng huān shǎo huō   hái xué yǎn tiào shā  
liǎng ěr xuān guō jiǔ yàn   jūn biàn 便 fēi xiān chá  
qián shí de jūn shān yáng shū   zhī cháng fēng tiān  
jìn jiàn jīng jué   tiě shéng niǔ qiú zhǎo  
yǒu shí fēng kǒng fēi   cháng suǒ jīn chā  
jiē wén qiān duǎn   cái liǎng jiǎo  
xià zhé zhǐ   jūn kuā  
chí liáo qiě xiè qín kòu   niàn jūn jiàn chóu