酬元偉過洛陽夜燕

唐代 韋應物
三載寄關東,所歡皆遠違。思懷方耿耿,忽得觀容輝。 親燕在良夜,歡攜辟中闈。問我猶杜門,不能奮高飛。 明燈照四隅,炎炭正可依。清觴雖雲酌,所愧乏珍肥。 晨裝復當行,寥落星已稀。何以慰心曲,佇子西還歸。
sān zài guān dōng   suǒ huān jiē yuǎn wéi huái fāng gěng gěng   guān róng huī
qīn yàn zài liáng   huān xié zhōng wéi wèn yóu mén   néng fèn gāo fēi
míng dēng zhào   yán tàn zhèng qīng shāng suī yún zhuó   suǒ kuì zhēn féi
chén zhuāng dāng háng   liáo luò xīng wèi xīn   zhù zi 西 hái guī