愁倚闌

宋代 蔡伸
一番雨,一番涼。夜初長。滿院蛩吟人不寢,月侵廊。 木犀微綻幽芳。西風透、窈窕紅窗。恰似個人鴛被裡,玉肌香。
fān   fān liáng chū zhǎng mǎn 滿 yuàn qióng yín rén qǐn   yuè qīn láng
xi wēi zhàn yōu fāng 西 fēng tòu yǎo tiǎo hóng chuāng qià rén yuān bèi   xiāng