酬楊直

宋代 徐鹿卿
人生遇坎與乘流,入則藏脩出則游。風順鵾鵬須擊海,時來蟋蟀自吟秋。 教經已勝金籯贈,遺錦慚無玉案酬。著腳蘭台自今始,懸知下筆不能休。
rén shēng kǎn chéng liú   cáng xiū chū yóu fēng shùn kūn péng hǎi shí   lái shuài yín qiū    
jiào jīng shèng jīn yíng zèng   jǐn cán àn chóu zhe jiǎo lán tái jīn shǐ xuán   zhī xià néng xiū