酬楊休文

宋代 羅椅
未交君臂得君詩,一掬清寒已可知。 寫就榴皮書壁字,吟成松上步虛詞。 臥看山月涼生夢,飢嚼梅花香透脾。 補被攜琴不可晚,江郊今政雪來時。
wèi jiāo jūn de jūn shī   qīng hán zhī  
xiě jiù liú shū   yín chéng sōng shàng  
kàn shān yuè liáng shēng mèng   jué méi huā xiāng tòu  
bèi xié qín wǎn   jiāng jiāo jīn zhèng xuě lái shí