酬謝氏送鞋與小兒阿礪

明代 李達
爾家姨父似桃椎,織屨猶能縮地飛。自愧貧居鄰野老,誰知厚饋及郊扉。 巢危探鵲防寒露,客至應門稱彩衣。堪笑蓬頭與疏齒,青山採藥共忘機。
ěr jiā shì táo chuí   zhī yóu néng suō fēi kuì pín lín lǎo   shéi zhī hòu kuì jiāo fēi
cháo wēi tàn què fáng hán   zhì yìng mén chēng cǎi kān xiào péng tóu shū chǐ   qīng shān cǎi yào gòng wàng