酬汪子益寄詩

宋代 朱升
吾曹秋擬冷官僚,得子新詩破吝驕。茆屋每緣人借重,桃源不與世相遙。 平生短翮追雲鵠。何日桑蟲類細腰?憂道忘餐祗自苦,一尊評此欲君邀。
cáo qiū lěng guān liáo   zi xīn shī lìn jiāo máo měi yuán rén jiè zhòng táo   yuán shì xiàng yáo    
píng shēng duǎn zhuī yún sāng chóng lèi yāo yōu   dào wàng cān zhī   zūn píng jūn yāo