酬汪明府用來韻

明代 釋函是
一從谷口白雲橫,世上誰當問隱名。綠水繞門依古渡,青松夾岸喜秋聲。 繩床久向空中坐,玉帶難忘方外情。此語莫教消息漏,溪橋深鎖夜烏輕。
cóng kǒu bái yún héng   shì shàng shuí dāng wèn yǐn míng shuǐ rào mén qīng   sōng jiā àn qiū shēng    
shéng chuáng jiǔ xiàng kōng zhōng zuò   dài nán wàng fāng wài qíng jiào xiāo xi lòu   qiáo shēn suǒ qīng