酬王立之二首

宋代 陳師道
頓有亭前玉色梅,情知不肯破寒開。 似憐憔悴兩公客,獨倚東風遣信來。
dùn yǒu tíng qián méi   qíng zhī kěn hán kāi  
shì lián qiáo cuì liǎng gōng   dōng fēng qiǎn xìn lái